Sóng ngầm ngành IT - Part 1

Truyện ngắn được dựa trên 1 câu chuyện có thật. Một số tình tiết hư cấu được tác giả thêm vào cho thêm phần kịch tính
Đà Nẵng, một buổi chiều mùa hè oi ả. Cái nắng đầu hè cũng thật là lạ. Không phải là cái nắng run rẩy nép mình trong cái se lạnh của mùa xuân nữa nhưng cũng chưa tới mức chói chang gay gắt.

Trong khoang làm việc 5.3 của tòa nhà Fxx, anh coder K ngồi nhấp nhổm, ngồi code được vài dòng, anh lại vào 1 trang web nào đó refresh liên tục.
  • Mày thấy có kết quả chưa? 
  • Chưa
  • Bảo hôm nay có cơ mà, chờ mãi sốt hết cả ruột.
Mấy thanh niên ngồi túm năm tụm ba ngồi bàn tán xì xầm.
Các chú không làm việc, ngồi chém gió gì thế hả? Tiếng anh PM đứng đằng sau nói lớn
K giật nẩy mình. 
  • Uầy, anh làm em giật hết cả nẩy. Haizzz, bọn em đang hóng tiền thưởng dự án anh ạ. Cả tuần ngồi đợi sốt hết cả ruột.
  • Năm nay công ty mình có chính sách thu nhập dự án mới, thặng dư gì đó. Nghe mấy anh trên nói là cao lắm, chí ít cũng ko thấp hơn năm ngoái phải không anh?
  • Chắc chắn là phải cao roài, hôm trc thấy báo đăng có dự án gì có mấy đứa mà thặng dư đến cả trăm triệu. Tiền để đâu cho hết.
  • Các chú hỏi anh thì anh biết hỏi ai? Anh cũng đang chờ đây này, cơ chế thì nghe báo chí bơm thổi vậy, còn thế nào thì có kết quả mới biết được, anh sao biết được
Thanh niên K thở dài, mắt rơm rớm.
Năm nay dự án mình làm ăn được, chỉ số cũng ổn, em cũng mong có được chút tiền gửi về quê sửa cái nhà cho mẹ em. Nhà em ở miền trung mưa bão quanh năm. Thỉnh thoảng về thấy bà cụ ở 1 mình nhà cửa ọp ẹp mà buồn lắm anh ạ.
Chú L, năm trc vừa qua kì checkpoint mới lên được Dev3 hồ hởi nói
Cuối năm em lấy vợ, lần này có tiền, em thu xếp về quê tổ chức đám cưới hoành tráng luôn. Anh phải nhớ đi đấy nhé.
Thằng ku N, mới vào công ty, dev 1, từ nãy giờ im lặng giờ mới nói
Em mới vào công ty, level thấp, lương thấp, chả mong gì cao xa. Có ít tiền thưởng, em sắp cái điều hòa. Đợt này hè nóng quá, nhà trọ không có điều hòa, khổ lắm anh ạ.
Anh PM nghe mấy chú dev tâm sự, ngồi lặng thinh 
Hi vọng mọi thứ đều ổn
Ba ngày sau…
Giữa trưa, trong khoang làm việc, mọi người đều lim dim trong giấc ngủ thì bỗng đâu đó vang lên tiếng tin nhắn điện thoại
Ting Ting …
Ting Tang…
Ê có tiền rồi anh em ơi.
Chú coder K bật dậy đầu tiên, lật đật lấy điện thoại kiểm tra tin nhắn. 
  • Ở sao thế này.
Thanh niên dụi dụi mấy cái cho tỉnh, như không tin vào mắt mình
Đâu đó trong khoang làm việc, vang lên những tiếng chửi tục
WTF, sao tao chỉ được có 30% so với năm ngoái. Năm nay tao vẫn làm ổn mà
Đù mạ, tao cũng thế
Ngày hôm sau, mọi người làm việc như bình thường, nhưng không khí làm việc khác hẳn. Đâu đó vang lên những tiếng xì xầm, bàn tán, các thanh niên ngồi code nhưng mắt thì cứ láo liên nhìn trước ngó sau. Không khí bề ngoài có vẻ trầm lặng, nhưng thực ra đang báo hiệu một đợt sóng ngầm sắp xảy ra
Anh PM thấy tình hình không ổn, liền ra gặp BUL
TK à, mình ra nói chuyện riêng một chút….
1 tuần sau trên trang workplace của công ty, lúc xx giờ, một tin được post lên
FXX trả thưởng cho khối sản xuất, bla bla. Theo cơ chế XYZ, cho nên năm nay blo bla
Như giọt nước đầy làm tràn ly. Chỉ trong 2 tiếng đồng hồ bài post được hơn trăm lượt share, và comments với đủ các sắc thái cảm xúc từ phẫn nộ, buồn cho đến bắn tim phổi like các kiểu.
Nhiều comment bày tỏ thắc mắc 
  • Em thấy cách tính toán này không ổn
  • Em thấy sẽ làm cho mọi người cảm thấy chán nản và không có động lực làm việc khi nhìn thấy như vậy.
  • Tăng lương, giảm thưởng thì thu nhập đâu có gì thay đổi
Một số thanh niên quá khích thì buông lời tiêu cực 
  • Tao sẽ nghỉ việc vì chính sách tào lao này
  • Đã sâu còn toàn sâu béo sâu to, sâu ăn nhiều, ăn tất, ăn cả đất xung quanh
Một anh developer thì tức cảnh sinh tình làm cả thơ

Giữa trưa giấc ngủ mơ màng
Bỗng đâu một tiếng tinh tàng bên tai
Giật mình mở vội wifi
Login tài khoản, e mai check liền
Thì ra project có tiền
Nhìn vô báo cáo mắt hiền lệ sa
Tính ra chẳng đủ mat xa
Mưa hồng còn thiếu, nữa là edên
Chạnh lòng lên hỏi cấp trên
Anh em làm ổn sao nên dư lày
Sếp buồn rơi lệ tỏ bày
Cũng vì cơ chế, anh mày biết đâu
Mồi thơm nên nó nhiều sâu
Mỗi đứa làm miếng, biết đâu mà ngờ
Đời người đâu phải là mơ
Ruồi nhiều mật ít, thôi chờ năm sau
Mô hình hoàn thiện tỏ làu
Vượt qua gian khó cùng nhau hóa rồng
Khắp nơi vang lên những oán than, vang trời dậy đất xen lẫn những tiếng chửi rủa
Xin lỗi em và con, anh chỉ là thằng code thuê, chẳng lo được cho gia đình rồi 
Mẹ ơi, xuân này con không về rồi. Để mẹ sống khổ như vậy là tại con bất hiếu
Tao quit, rủ cả team nghỉ, cho ô BUL làm việc 1 mình
Anh PM là người tâm huyết gắn bó với công ty. Tâm trạng cũng hết sức xáo trộn. Một mình đứng trước ban công nhìn về phía biển xa xa
Đợi xem tình hình thế nào vậy. 
(Còn tiếp)

1 nhận xét:

Được tạo bởi Blogger.